Trầm tích thời gian
Anh không lau bụi nữa.
Cứ để nó ở đó
trên góc màn hình tivi
trên tấm hình cũ kỹ
trên bìa cuốn sách mình đang đọc dở dang.
Bụi là trầm tích của thời gian
là những hạt vi mô từ vũ trụ lạc lối
là kết tủa của không gian khi mất tập trung một khắc
là lời chưa thốt ra đã hóa hữu hình.
Đừng lau nó đi
vì mỗi lần phủi sạch
đồng nghĩa em quên đi một góc ký ức.
Tối nay anh sẽ bật đèn
nhìn những hạt bụi lấp lánh trong đêm
như một dải ngân hà thu nhỏ
Anh sẽ thở thật khe khẽ
để không làm phiền chúng.
Anh và bụi
cùng nhau trong căn phòng này
chờ đợi gì đây.
| Ca dao xa xứ - Thơ Từ Anh Tuấn Hà Nội, mùa nào cũng được -Thơ Bùi Việt Phương Mùa em - Thơ Nguyễn Văn Học Lên men mùa xuân - Thơ Nhiên Đăng Nỗi nhớ có bất tử không? - Thơ Mai Quỳnh Nam |