Sáng tác

Thơ Đinh Thị Như Thúy

Đinh Thị Như Thúy
Thơ 07:31 | 08/07/2024
Tất cả những gì tôi có lúc này, là cát biển dưới chân, và tiếng kêu của những con sóng/ Thảng thốt khi chạm vào bờ...
aa

MỖI NGÀY ĐỐT MỘT NỤ TRẦM

dừng lại bên biển

gió mùa xuân cuốn tóc tôi

những sợi trắng

cứ rối tung phía những con sóng bạc

.

bao nhiêu lá bàng ứa ra non tươi

từ vết sẹo xưa lá già đỏ rụng?

.

mùi hương trầm cứ nghẽn hoài trong ngực

.

dừng lại bên biển

có tiếng cười hiền lành

vẳng lại từ cõi nào xa

tôi mãi không sao đến được

có dấu còng đào hang

li ti cát làm ra mật ngữ

tôi mãi không sao phiên dịch được

.

biết mình thất bại

.

biết mùa xuân như mùi trầm hương

như hơi thở nghẹn

như vết sẹo trên thân cây bàng

.

như màu hoa

tím trên ngọn đồi vắng lặng

nơi con đường đất vàng sỏi vụn

.

có một người nói đi là đi mãi

.

PHỤC SINH MÀU LÁ

tôi là mưa một buổi sáng cuối mùa

trong căn phòng khép cửa

tôi rơi cùng tiếng sấm

tôi chảy trôi theo các con đường

.

tôi mang trong mình xác phượng đỏ bầm

xác ve sầu buồn bã

xác lá khô và rác thị thành

.

tôi bình yên

tôi không bình yên

tôi trong suốt vì đã quá lâu im lặng

.

tôi không còn làn da để tái nhợt

để nóng ran khi nghĩ về anh

tôi choáng váng đã quá gần với biển

.

rạt rào tiếng mưa trong khô hạn

chảy tràn tâm trí tôi

.

cơn bão phục sinh đang quét qua thành phố

nơi tôi mọc lên những lá xanh

.

DƯỚI VÒM CÂY ĐÃ NÁO ĐỘNG TIẾNG CHIM

cho thơ và những ngọn gió khác

trong giấc mơ đêm

chúng ta nghe tiếng nói cười

của những bông tầm xuân

phủ dày trên bờ tường ngôi nhà cổ

.

những hẹn hò rằng ngày mai sẽ nở

sẽ nhất loạt bung tràn

đến cạn kiệt mùi hương

.

sớm thức dậy cùng những hạt chuông

chúng ta ngồi nghiêm trang trên cỏ

lạ lùng hỏi nhau

về hoa văn trên đôi hàng ghế gỗ

nhẫn nại bày ra

một cuộc chơi hờ hững

trước bao chạy đuổi huyên náo

khắp các con đường

.

bạn có trở về không

khi đã thật sự tự do

vẫy đôi cánh trong veo ánh sáng

đừng nhắc nữa những ám ảnh mồ côi

những mồ côi đã định từ phận số

.

buổi mai này buốt dại

sương mù giăng nước mắt

.

chúng ta sẽ lặng lẽ chờ

những giọt cà phê nhỏ xuống ly thủy tinh

từ chiếc phin lênh khênh hỏng nắp

.

và ánh mắt sắc lạnh

của người đàn ông phù thủy

đi ra từ gian bếp

quét qua khuôn mặt chúng ta một nét giễu cười.

.

NHỮNG MÙA HOA THƯƠNG TÍCH

hoa luôn tự biết làm cho mình duyên dáng

bằng dáng vẻ, mùi hương,

và những đường gân dệt trên cánh lụa.

.

màu hoa lạnh

màu của ngày thứ sáu, thứ hai

khi con dốc mưa bụi vắng người

đếm từng cơn gió buốt

.

chúng ta bắt đầu biết

một bông hoa có thể đẹp đến nhường nào

trong sự nở

từ e dè đến nồng nhiệt

trong héo tàn tưởng như lời than khó

.

những bông hoa cánh rã

như cánh bướm sau một ngày bay

nói với chúng ta lời tạm biệt và biết ơn

được đi qua cõi đời

được ngắm nhìn

được yêu

được sống

.

bởi đời sống không chỉ những dịu dàng nếm trải

sống còn để mang thương tích

như vết chém trên thân hoa

ngày được trao tặng

.

Ở CHỢ CÁ GỖ

Tất cả những gì tôi có lúc này, là cát biển dưới chân, và tiếng kêu của những con sóng.

Thảng thốt khi chạm vào bờ.

.

Những con người đã lùi xa. Hình dáng của họ mờ, khuất sau làn nước. Đôi vai tôi chùng xuống trĩu nặng những tiếng thở.

.

Om...

Trong hơi thở có tiếng niệm

Om…

Trong tiếng sóng có tiếng niệm

Om…

.

Chỉ cần ngước nhìn

Luôn có bầu trời trên cao

Với tầng tầng mây bềnh bồng xốp trắng

.

CHẲNG CÓ GÌ BÍ MẬT

mùa xuân đang dè dặt đến

bạn đã vội rời đi

.

chúng ta đã từng hẹn

chào đón những ngày đầu năm

bằng tiếng thét vỡ tung lồng ngực ám đầy khói thuốc

.

bên nụ son môi tàn rụi theo giá rét

ban mai sương đang trổ ra chùm chùm dạ yến thảo rộn rã sắc màu

.

chúng ta đành tiễn đưa nhau

trên con đường nhiều lối rẽ

chúng ta vượt qua rồi bị vượt qua rồi lùi lại

rồi dõi nhìn theo nuối tiếc

chốn dừng chân nước đã ngập tràn

không làm sao ngăn gió lạnh

.

kia những bông hoa trắng theo tay người ném rơi

kia những câu hát trong veo như lần đầu gặp

.

thôi đừng che mặt

chúng ta hãy nhìn vào mắt nhau

để gió ấm thổi qua những sai lầm ngớ ngẩn

.

cuộc sống

chẳng có gì bí mật

chỉ những cái bẫy đặt ra trên mỗi chặng đường

Viết & Đọc - Chuyên đề mùa xuân 2024

Thơ Hoàng Thanh Hương Thơ Vũ Xuân Hoát Thơ Nguyễn Đức Mậu Thơ Nguyễn Hữu Kiên Thơ Nguyễn Tùng Linh
Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Baovannghe.vn - Sau những ngày làm việc tận tâm, trí tuệ và trách nhiệm, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp
Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Baovannghe.vn- Loanh quanh khép vào ngày lặng ngắt/ Ngọc đã vướng vào thơm
Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Baovannghe.vn - Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Baovannghe.vn - Hai anh em người làng Điểu Khê, dù một người nằm lại nơi đất mẹ, một người trên đỉnh Ba Vì mây trắng bay, nhưng những trang văn, ý thơ của họ vẫn mãi là một phần tâm hồn của vùng quê sông La hiền hòa.
Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Baovannnghe.vn - Giọng đọc và hậu kỳ: Hà Phương; Đồ họa: Thùy Dương; Biên tập: Phạm Thị Hà