Multimedia

Thơ Đào Phong Lan

Đọc thơ 08:30 | 25/04/2023
Nhậu đi mày nhậu cho say trời đất
aa

Thơ say cho thằng bạn tỉnh

Nhậu đi mày

nhậu cho say trời đất

cho quên đi cảm giác làm người

Đêm xuống vội mà hai thằng không vội

Choàng vai nhau ngạo nghễ chuyện khinh đời

Tao chết nhát, mày lại càng nhát chết

Nên chưa khinh đời

đời đã khinh ta.

Ôi mà đời có khinh thì cũng vậy

Chấp làm gì những chuyện ngày qua

Thêm một ly tao gọi mày là chú

Thêm miếng mồi mày xưng lại là anh

Đừng để ý những điều vụn vặt

Trái đất này cũng đang chạy loanh quanh.

Đã lâu hai đứa mình không khóc

Vì khóc là chuyện của… đàn bà…

Từng giọt rượu nhỏ xuống đời đùng đục

Sao uống vào lại mặn xót xa…

Chẳng lẽ hai đứa mình an phận

Sống từ đây đến lúc… chết già?

Không dám yêu nên không dám hận

Không thể gần nên chẳng thể xa.

Ném tất cả phù du vào sọt rác

Những sầu bi, danh vọng cũng là thường

Choàng lên cổ lời rủa nguyền độc ác

Phơi thây mình trên núi yêu thương

Thôi mày ạ

Biết thế nào mà nói…

Biết thế nào để hai đứa say nguôi?

Mai tỉnh lại trên trần gian yếu đuối

Hai chúng ta hổ thẹn làm người…

Bóng lá

Mẹ giờ như lá trầu khô

Nằm buồn hiu hắt giữa mùa bão giông

Mẹ giờ như nước dòng sông

Xuôi về bến cũ mà không thấy bờ

Thời gian không đợi, chẳng chờ

Mẹ ngày xưa mắt ướt,

Giờ chân chim.

Tháng năm lặn lội con tìm

Một dòng sông

Một nổi chìm

Nhớ quên…

Mười năm lá rụng bên thềm

Mười năm con lạc giữa miền nhân gian

Đem than hồng đổi tro tàn

Đem mầm xanh đổi lá vàng xót xa

Những mùa giông bão tràn qua

Một mình mẹ

Một hiên nhà

Vắng tanh.

Thót nghe lá gẫy trên cành…

Chỉ mong ngày tháng không đành lập đông…

T’rưng

Suối reo?

Lá rơi?

Hay gió dạo qua rừng mùa hạ?

Hay tiếng chân trần lướt đi vội vã?

Đàn T’rưng ca.

Ơi cô gái Ba-na

Tiếng đàn em thánh thót

Chim Kơ-tia đánh rơi tiếng hót

Tìm được giọng mình trong tiếng đàn em!

Núi đổ bóng dài thêm

Mây dạt về một phía

Tiếng T’rưng mềm như dải lụa

Choàng vai anh.

Anh bước đi không đành

Vấp vào tiếng đàn

Ngẩn ngơ đứng lại

Nắng óng vàng hoa dại

Cánh ong bỗng ngập ngừng...

T’rưng

Em địu mặt trời trên lưng.

Thu vắng

Rồi thu cũng vẫn là thu

chỉ những nỗi buồn khác trước

Ta rung như bão quanh hồ

Vẫn không chạm cành mơ ước…

Mùa thu đi ngang cửa trước

Ta dắt nỗi buồn cửa sau

Heo may rập rình đón bước

Ròng ròng cơn bão tan đau

Người xa lạ đi trên phố

Chớp ngang một ánh mắt nhàu

Ta cỏ hoang trên đám cỏ

Rối bời khi gió qua nhau.

Dấu cỏ

Về thăm dấu cỏ ngày cũ

Thấy đất nâu đã bạc màu

Con chim xanh không hót nữa

Người giờ trôi dạt về đâu?

Ngồi hóa đá trong chiều vắng

Cỏ xanh xưa đã khô vàng

Lũ kiến chụm đầu trong nắng

Kéo buồn vui đi từng đàn.

Lòng như hạt mầm trong đất

Nằm chờ mong một cơn mưa

Người đi qua như nắng gắt

Hanh khô, hạn hán bốn mùa.

Người giờ đã xa biệt xứ

Đất ngày xưa đã đất hoang

Tôi vẫn một mình tôi cũ

Gió rung thành bão trên ngàn.

Bỗng mây kéo về bất chợt

Vỡ mưa bong bóng đầy tay

Trên đất hoang tàn, mầm cỏ

Nguồn Văn nghệ số 16/2023

Lên xanh hình những dấu giày.


Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Baovannghe.vn- Sớm nay gió bấc xộc vào cửa buốt lạnh báo tin/ Ngôi đền cổ dưới chân những ngọn núi đầu rồng bỗng nhiên biến mất
“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

Baovannghe.vn - Thứ trưởng Bộ VHTT&DL Tạ Quang Đông làm việc với UBND tỉnh Khánh Hòa về triển khai Đề án “Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam”.
Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Baovannghe.vn- Mỗi khi trong nhà lại dâng lên - không thành tiếng, mà thành cảm giác - lời thì thầm phải có thêm tiền, Paul leo lên lưng ngựa.
Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Baovannghe.vn- Đêm trăng trong/ Bao bọc núi rừng âm u địa cầu cao ngất
Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Baovannghe.vn - – Đ. má… Thôi! cho qua đi mày. - Nói rồi, anh Tư Cảnh thất vọng, phẩy tay. Tính anh Tư thế. Văng tục vậy chứ không chửi một ai, chẳng qua chỉ là lâu ngày thành thói quen hễ mở miệng là khởi đầu một tiếng đệm.