Sáng tác

Thơ của Nguyễn Văn Mạnh

Nguyễn Văn Mạnh
Thơ 15:00 | 14/08/2024
Baovannghe.vn-Thêm một lần ứa máu dài, rồi cất vào rương gỗ/ Chiếc áo ngày nào, theo năm tháng rộng ra/ Gió thổi ngoài kia sườn sượt rừng già/ Hương quế lẻ loi thơm, não lòng chiều biên ải.
aa

Gửi em cô gái vùng cao

Thêm một lần ứa máu dài, rồi cất vào rương gỗ

Chiếc áo ngày nào, theo năm tháng rộng ra

Gió thổi ngoài kia sườn sượt rừng già

Hương quế lẻ loi thơm, não lòng chiều biên ải.

Nơi mưa rơi ở dưới chân, nhưng sương đầm ngực áo

Thấp thỏm từng giây ngóng bước trẻ đến trường

Mặt trời rụng,

Chỉ còn cô, trăng sao cùng hoang vu ở lại

Lớp học bám vào đêm núi chênh vênh.

Lần lượt rủ nhau đi vóc dáng một thời xuân

Nỗi thương đất, thương người níu lòng ở lại

Mùi đàn ông, đôi lần thoảng qua không kịp vào nỗi nhớ

Lạc giữa ngàn mây.

Bao lứa học trò đều yêu quý như con

Nhưng đứa con riêng của riêng mình

Dẫu ước nửa đời người cô vẫn chưa có được

Ngọn đèn đơn côi cháy bằng nước mắt

Trang sách mở vào khuya… rung gió hú cổng trời

Chiều cuối năm

Hình như thơ đã bắt đầu hóa đá

Đồng bạc nhếch môi khinh mạng nhân tình

Trái đất lệch nghiêng vì nỗi buồn thế thái

Và sắc trời như vơi bớt màu xanh

Người vẫn hóa thiêu thân mê muội

Trên đỉnh gậy quyền năng

Vứt khuôn mặt mẹ cha cho, thế bằng mặt nạ

Ngạo nghễ cười câu chuyện túi ba gang

Cuốn vào cơn sóng thần thời công nghệ

Thế giới thành cỏ cây khi số hóa tâm hồn?

Có chịu hiểu mình mỏng manh bé nhỏ

Khi con vi trùng săn đuổi cả nhân gian

Ta xin trở lại nguồn nghe đất thở

Tìm giấc mơ mẹ về thơm hương nắng ổ rơm

Gác mái thong dong gối đầu lên bến cũ

Nghe tiếng bước chân mưa rào rạc vỗ mạn thuyền

Cạn tâm huyết mưu sinh rồi cũng thành đá sỏi

Sao lại đốt niềm vui trời tặng mỗi ngày thường

Sẵn rượu nồng đây, sao không cạn rượu

Và em kề sao chẳng cạn tình em?

Nỗi đau của cha tôi

Tiếng rít điếu cày như quất vào đêm

Khói thuốc phả vào sương mù mịt

Ổ rơm mỏng, tấm chăn đơn rách

Cha lặng im trong hun hút gió lùa

Một thế kỷ những gió mưa

Tích tụ thành băng trong xương tuỷ

Tạo những nỗi đau ngả nghiêng rạn vỡ

Trong những trận phong hàn

Cái nắng chất lửa một đời

Đốt cháy ruột gan cha mỗi lần lên cơn sốt

Và chiến tranh tàn khốc

Để lại nỗi đau không nói được thành lời

Còn chúng tôi

Cha cắt ra từ một phần xương thịt

Mong manh một tuổi thơ áo rách

Nóng bỏng tình cha

Và những bát canh cần

Không nói hết những gian truân

Như núi cao trập trùng và lại núi…

Cha thẳng lưng dẫm đè ngang trái

Để một đời vẫn trắng hai tay

Một năm dằng dặc tháng ngày

Ngày sống của cha tính bằng một mét đất

Lơ phơ bông lúa sâu bão giật

Miếng cơm vẫn thoảng hơi bùn

Mình cha ngồi chong mắt vào đêm

Tiếng thở dài trút vào thăm thẳm

Cha hiểu được một điều cay đắng

Con muốn nên người

Không chỉ có tình cha

Tôi hiểu rằng tận cùng cõi sâu xa

Lòng cha chưa bao giờ yên giông bão.

ADN của biển - Nguyễn Văn Mạnh Lợi danh thành khói hư không... Má Sáu Ngẫu và tấm bản đồ chỉ đường tiến công vào Sài Gòn - Bút ký của Phạm Xuân Trường Chuyến viếng thăm Sài Gòn của Rabindra nath Tagore năm 1929 Sớm xây dựng công trình trọng điểm “Hà Nội - Huế - Sài Gòn”
Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Baovannghe.vn- Sớm nay gió bấc xộc vào cửa buốt lạnh báo tin/ Ngôi đền cổ dưới chân những ngọn núi đầu rồng bỗng nhiên biến mất
“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

Baovannghe.vn - Thứ trưởng Bộ VHTT&DL Tạ Quang Đông làm việc với UBND tỉnh Khánh Hòa về triển khai Đề án “Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam”.
Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Baovannghe.vn- Mỗi khi trong nhà lại dâng lên - không thành tiếng, mà thành cảm giác - lời thì thầm phải có thêm tiền, Paul leo lên lưng ngựa.
Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Baovannghe.vn- Đêm trăng trong/ Bao bọc núi rừng âm u địa cầu cao ngất
Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Baovannghe.vn - – Đ. má… Thôi! cho qua đi mày. - Nói rồi, anh Tư Cảnh thất vọng, phẩy tay. Tính anh Tư thế. Văng tục vậy chứ không chửi một ai, chẳng qua chỉ là lâu ngày thành thói quen hễ mở miệng là khởi đầu một tiếng đệm.