Chuyên đề

Thế giới trong cuốn sổ vẽ. Truyện ngắn của Nguyễn Thiện Quỳnh Chi

Nguyễn Thiện Quỳnh Chi
Văn học thiếu nhi 15:00 | 21/02/2026
Baovannghe.vn - Bánh Gạo là em gái 7 tuổi của tôi. Nó học lớp 2 rồi, thế mà nó vẫn còn nói những câu nói kì quặc. Nhưng được cái, nó vẽ đẹp lắm.
aa

Gia đình tôi sống trong một căn hộ nhỏ. Căn hộ khá rộng rãi, thoáng mát:

Chị ơi! Hôm nay nhà mình chuyển lên Mặt trăng đấy! Bánh Gạo nói với tôi.

Bánh Gạo là em gái 7 tuổi của tôi. Nó học lớp 2 rồi, thế mà nó vẫn còn nói những câu nói kì quặc. Nhưng được cái, nó vẽ đẹp lắm. Bánh Gạo có một cuốn sổ vẽ mà nó rất yêu quý, đi đâu cũng ôm theo, đó là món quà sinh nhật mà tôi dùng tiền tiết kiệm để mua cho nó. Bố mẹ tôi là nhân viên văn phòng, ngày nào cũng bận túi bụi nên tôi thường là người trông Bánh Gạo. Hôm nay tôi và Bánh Gạo được nghỉ, bố mẹ vẫn phải đi làm.

- Bánh Mì! Con nhớ làm việc nhà nhé! Bảo cả Bánh Gạo nữa! Mẹ đi đây, hai cục cưng ở nhà ngoan nhé! - Mẹ tôi dặn dò.

- Vâng! Con biết rồi ạ. - Tôi trả lời.

Thế giới trong cuốn sổ vẽ. Truyện ngắn của Nguyễn Thiện Quỳnh Chi
Tranh minh họa: Pixabay

Em tôi vẫn còn đang vẽ. Tôi đành cho nó vẽ và đi giặt đồ. Tôi đã làm được bao nhiêu việc nhà rồi: nào thì quét nhà, lau nhà, gấp đồ…còn em tôi nó mới vẽ xong một bức tranh.

- Chị ơi! Hôm nay em Moon – chú mèo nhỏ của gia đình tôi - đòi lên sao Thủy nên nhà mình chuyển lên đó rồi! - Em tôi nói.

- Ừ! Chị biết rồi. - Tôi trả lời trong lúc đang rửa chén.

- Chị biết trên đó đẹp như thế nào không? - Bánh Gạo cứ làm phiền tôi.

- Ừ chị biết! Em đừng nói nữa! Em cũng giúp chị đi chứ! - Tôi gắt lên.

- Vâng! - Bánh Gạo nói với vẻ khó chịu. - À chị Mì ơi, chị thích thì em cho chị lên ở Sao Kim nhé! Đẹp lắm!

Bạnh Gạo vừa nói vừa rửa chiếc cốc. Và kết quả thì… xoảng. Chiếc cốc đó vỡ tan, đó lại là chiếc cốc sứ mà tôi thích.

- Bánh gạo! Chị nói cho em biết! Em đừng có lải nhải mấy cái kì quặc nữa! Chị mệt với em lắm rồi đấy!

Tôi quát lên. Tiện tay tôi ném cuốn sổ vẽ của nó xuống đất. Nó bắt đầu rưng rưng nước mắt. Một giọt chảy xuống rồi thêm một giọt nữa tiếp tục tuôn ra…

- Em ghét chị! - Nó hét lên rồi chạy vào phòng khóa chặt cửa mà khóc.

Dỗ dành cả buổi mà nó không ra, tôi đành ra bếp dọn dẹp nốt. Trong lúc đang quét những mảnh vỡ thủy tinh dưới sàn tôi liền cầm sổ vẽ lên. Bên trong là hình vẽ cả gia đình chúng tôi cùng mèo Moon lúc thì ở trên mặt Trăng, lúc thì ở Sao Kim lúc thì cả gia đình sống trong một cây nấm khổng lồ… Trong những bức vẽ của Bánh Gạo, ai cũng đang mỉm cười, mắt híp lại, dù sống ở đâu thì lúc nào trông cả nhà tôi trông cũng rất hạnh phúc và ở cạnh bên nhau. Bỗng dưng tôi xúc động lắm, không ngờ Bánh Gạo yêu gia đình như vậy. Nó chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên, trẻ thơ thôi. Tôi vào phòng, lục trong cuốn sách cũ của tôi. Đó là nơi tôi giấu tiền tiết kiệm. Tôi cầm năm mươi nghìn trong đó chạy ngay ra tiệm tạp hóa đầu đường, mua một hộp màu vẽ rồi chạy vội về nhà. Vừa về nhà, tôi ngồi gói hộp màu đó vào, buộc thêm chiếc nơ vàng.

- Bánh gạo ơi! Có quà tặng em này!... Bánh Gạo không có ở đây sao? Thôi vậy! - Tôi vừa dứt câu thì nghe tiếng cạch mở cửa.

- Gì ạ? - Bánh gạo nói vẻ nhõng nhẽo.

- Quà cho Gạo nè! - Tôi vừa nói vừa đưa gói quà cho nó. Nó vui lắm, hăm hở bóc quà, thấy hộp màu, nó reo lên, ôm cổ tôi.

- Thế đã hết giận chưa? - Tôi hỏi.

- Dạ rồi! - Nó nói.

Từ đó tôi nhận ra một điều, gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu, không gì có thể sánh bằng.

Mấy hôm sau, mẹ chuẩn bị đi làm, hai chị em vẫn ríu rít.

- Gia đình mình hôm nay có gì nào? - Tôi hỏi.

- Hôm nay nhà mình sống trong quả dừa, thơm mùi dừa lắm chị ạ. Lúc nào đói uống luôn nước dừa. Chị em mình còn cưỡi cá heo đấy. - Nó vui vẻ phấn khởi.

- Thích nhỉ? - Tôi cười và xoa đầu nó.

Mẹ thấy hai chị em tôi cười nói liền bảo:

- Dạo này mẹ thấy con khác nhỉ? Không quát em nhiều nữa.

- Không có gì đâu mẹ ạ. - Tôi tủm tỉm cười.

Nguyễn Thiện Quỳnh Chi

Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Baovannghe.vn- Sớm nay gió bấc xộc vào cửa buốt lạnh báo tin/ Ngôi đền cổ dưới chân những ngọn núi đầu rồng bỗng nhiên biến mất
“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

Baovannghe.vn - Thứ trưởng Bộ VHTT&DL Tạ Quang Đông làm việc với UBND tỉnh Khánh Hòa về triển khai Đề án “Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam”.
Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Baovannghe.vn- Mỗi khi trong nhà lại dâng lên - không thành tiếng, mà thành cảm giác - lời thì thầm phải có thêm tiền, Paul leo lên lưng ngựa.
Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Baovannghe.vn- Đêm trăng trong/ Bao bọc núi rừng âm u địa cầu cao ngất
Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Baovannghe.vn - – Đ. má… Thôi! cho qua đi mày. - Nói rồi, anh Tư Cảnh thất vọng, phẩy tay. Tính anh Tư thế. Văng tục vậy chứ không chửi một ai, chẳng qua chỉ là lâu ngày thành thói quen hễ mở miệng là khởi đầu một tiếng đệm.