Sáng tác

Nghe lời mưa Huế - Thơ Vương Trọng

Vương Trọng
Thơ 19:00 | 08/07/2024
Phải chăng đôi mắt em buồn/ Nên cơn mưa Huế đẫm hồn sông Hương
aa

NGHE LỜI MƯA HUẾ

Tặng NN.

Phải chăng đôi mắt em buồn

Nên cơn mưa Huế đẫm hồn sông Hương

Phải vì cái giọng em thương

Mà lời ca Huế vấn vương dạ người?

Anh xa xứ Huế lâu rồi

Vào đây hửng nắng, xanh trời Nha Trang

Mà cơn mưa Huế đa mang

Mà câu hát Huế giữ giàng khôn khuây.

Nhớ chi đờ đẫn đêm ngày

Thương chi buồn cả cỏ cây, bãi bờ

"Một người biền biệt nơi mô"

Để thương để nhớ dồn cho một người.

Mưa không rơi ở lòng trời

Lời ai ướt đẫm, chơi vơi, nghẹn ngào:

"Ngày xưa mưa rơi thì sao"

Bây chừ mưa đọng biết bao nỗi niềm.

Bây chừ câu hát buồn êm

Bốn phương lắng lại một miền sâu xa

Lặng ngồi nghe tiếng em ca

Là khi nhớ Huế hay là thương em?

Những ngôi sao xa xôi. Truyện ngắn của Lê Minh Khuê Huế thương NHÀ PHÊ BÌNH THỤY KHUÊ: Văn học Việt Nam không thiếu nhân tài Thủ nhang Phủ Chính Phủ Dầy – NNƯT Trần Thị Huệ: Văn hóa tín ngưỡng thờ Mẫu chảy từ trong trái tim mộc mạc Một Huế - Thơ Châu Hoài Thanh
Ngưỡng xẩm - Nguyễn Thế Kiên

Ngưỡng xẩm - Nguyễn Thế Kiên

Baovannghe.vn- Nhị hồ cứ kéo nhau lên/ Phải nhời dân dã thì quên nhọc nhằn
Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Baovannghe.vn - Sau những ngày làm việc tận tâm, trí tuệ và trách nhiệm, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp
Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Baovannghe.vn- Loanh quanh khép vào ngày lặng ngắt/ Ngọc đã vướng vào thơm
Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Baovannghe.vn - Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Baovannghe.vn - Hai anh em người làng Điểu Khê, dù một người nằm lại nơi đất mẹ, một người trên đỉnh Ba Vì mây trắng bay, nhưng những trang văn, ý thơ của họ vẫn mãi là một phần tâm hồn của vùng quê sông La hiền hòa.