Sáng tác

Chút suy tư về mùa hè. Tản văn của Nhã Phương

Nhã Phương
Tản văn 07:00 | 21/05/2025
Baovannghe.vn - Khi những cánh phượng đỏ đã bắt đầu khẽ khoe mình dưới cái nắng rực cháy của những ngày tháng 5 và khi những âm thanh vang dội thân quen của những nghệ sĩ chuyên nghiệp đến từ dàn đồng ca mang tên ve sầu được vang lên thì cũng là lúc mùa hè đã trở lại.
aa

Nếu như mùa xuân mang lại cho ta một cảm giác mới của sự tươi trẻ, của một mầm sống đang vươn mình trỗi dậy, thì mùa hè lại mang lại cho ta một cảm xúc lắng đọng nhưng lại khó quên thuộc về miền ký ức. Hè đến khi cả góc trường như một sân khấu thu nhỏ được tô điểm bởi một gam màu đỏ thắm của những cánh phượng đỏ và những bản tình ca của các nghệ sĩ ve sầu. Râm ran, lúc lên cao lúc lại thì thầm tạo nên một buổi hòa nhạc mang nét đặc sắc riêng của mùa hè.

Chút suy tư về mùa hè. Tản văn của Nhã Phương
Hoa phượng. Ảnh Pinteres

Hè về giống y hệt như là một món quà mà tụi học trò nhỏ ngày xưa của tụi tôi được ban tặng sau một khoảng thời gian miệt mài hăng say cắp sách đến Trường để học cái chữ. Nhớ lại, thời đó tụi tôi được nghỉ trọn vẹn hẳn ba tháng hè mà không phải đi học thêm như các bạn nhỏ bây giờ. Ôi, giờ ngồi nhớ và hồi tưởng lại cái khoảng thời gian ấy mới thấy mùa hè mới đẹp và rực cháy làm sao. Thời đó, mùa hè đối với các bậc phụ huynh trong xóm nghèo nơi tôi ở, không chỉ có tiếng ve sầu âm vang mỗi giờ mà nay còn thêm cả cái âm thanh hò hét, chạy nhảy từ đầu xóm tới cuối xóm của tụi tôi nữa. À quên, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng la rầy của bố mẹ đứa nào đấy trong xóm, vì cái tội không chịu ngủ trưa mà đi chơi giữa trưa nắng. Mà nghĩ lại cũng thấy ngộ, ngày ấy tụi học trò trong xóm tôi đứa nào đứa nấy học hành cũng chỉ đủ điểm qua lớp là may lắm rồi, vậy mà nói về độ sáng tạo trong việc làm đồ chơi hay nghĩ ra các trò chơi mới trong những ngày hè thì phải gọi là bậc thầy. Chẳng hạn như việc làm ra những con diều với các hình dáng độc lạ đối với tụi tôi ngày ấy cũng có thể được coi là một thành quả đáng phải ghi nhận cao rồi. Hồi ấy, dụng cụ để làm diều cũng đơn giản lắm, chỉ là những tờ giấy được tận dụng lại từ những cuốn tập cũ, một ít cơm nguội để làm hồ dán, vài ba thanh tre mỏng để làm cố định khung của đầu diều thì cũng đã có thể tạo ra được một con diều cho bản thân rồi. Đứa nào có sự sáng tạo và muốn diều mình nổi bật hơn trong nhóm, thì có thể tự vẽ trang trí thêm lên diều hoặc tự thiết kế theo hướng đi riêng của mình. Vậy đấy, mỗi đứa một góc hì hụp cả buổi trưa nắng cho kịp tiến độ để buổi chiều còn có diều mang ra cánh đồng thả cùng đám bạn. Lúc đi đứa nào cũng hào hứng và to mồm khẳng định diều mình sẽ là diều đẹp và bay cao nhất trong nhóm. Nhưng sự thật đôi khi nó hơi phũ phàng một xíu, chỉ vì mải chú ý đến vẻ bề ngoài quá mà những con diều được đánh giá là đẹp nhất trong nhóm lại bay liệng và có con còn không bay lên được chỉ vì những phụ kiện tua rua được gắn lên con diều nhỏ quá nhiều. Thế là lại thêm một trận cười bò ra cánh đồng của những chủ nhân sở hữu những con diều đơn giản nhưng chất lượng dành cho những nhà sáng tạo hơi quá tay.

Nghĩ lại nhiều khi thấy cũng lạ, lúc đi học thì chỉ cần học nửa buổi thôi thì đã cảm thấy tinh thần và sắc mặt của đứa nào đứa nấy ai cũng mệt mỏi, uể oải lắm rồi. Vậy mà hè đến, tụi tôi chơi cả ngày vẫn không thấy mất đi tí sức lực nào hết. Ban ngày gặp nhau hò hét, nô đùa chưa đủ, giờ trời tối mịt mà tụi nó còn hò hẹn nhau ra chơi trốn tìm, chơi nhảy dây. Đúng là một mùa hè năng động mà. Biết bao nhiêu là kỷ niệm, giờ có kể ra cũng chả biết bao giờ mới vơi đi cái kho tàng chứa đựng những thước phim đẹp về một mùa hè rực cháy năm ấy.

Hè về không chỉ mang lại cho con người ta một thế giới nô đùa của trẻ thơ mà còn mang lại cho ta một cảm xúc lưu luyến khó tả. Đó là khoảnh khắc của sự chia ly, của sự nuối tiếc một thời đã qua. Biết bao nhiêu kỉ niệm của bạn bè giờ vội trôi vào miền ký ức. Để rồi mỗi khi lục nhớ lại là thấy bồi hồi khó tả. Đặc biệt là khoảng thời gian sinh viên. Cái thời mà ai cũng tự cho mình cái quyền là lớn rồi. Được sống tự do, vác balô đi khắp mọi miền đất nước, khám phá ra những điều mới lạ chưa từng thấy khi còn sống bên sự bao bọc của ba mẹ. Để rồi, khi tốt nghiệp xong mỗi đứa một nơi, biết khi nào mới có dịp hội ngộ lại hàng ghế góc sân trường với những câu chuyện muôn hướng, nhưng lại vui vẻ và đầy ắp tình học trò. Dẫu biết rằng, thời gian không thể quay lại. Nhưng hãy để cho những kỉ niệm đó mãi luôn tồn tại trong ta như một thứ gì đó khó phai mỗi khi nhắc về mùa Hè của tuổi học trò.

Bức tranh hoa sở. Truyện ngắn của Nguyễn Thị Loan

Bức tranh hoa sở. Truyện ngắn của Nguyễn Thị Loan

Baovannghe.vn- Hôm nay là một ngày có nắng trong và mây trắng xốp như đàn bồ câu bay qua gác mái. Tôi mở cánh cửa gỗ xanh.
"Trẩy" tái hiện dòng chảy tranh Sơn mài Việt Nam

"Trẩy" tái hiện dòng chảy tranh Sơn mài Việt Nam

Baovannghe.vn - "Trẩy" là tên cuộc triển lãm hội họa và cũng là tên cuốn sách mỹ thuật vừa được xuất bản của họa sĩ Hiền Nguyễn.
Thông cáo báo chí số 10, Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI

Thông cáo báo chí số 10, Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI

Baovannghe.vn - Thứ hai, ngày 20/4/2026, Quốc hội tiến hành ngày làm việc đầu tiên của đợt 2, cũng là ngày làm việc thứ tám của Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI tại Nhà Quốc hội, Thủ đô Hà Nội.
Di sản dân ca hò khoan Lệ Thủy trên dòng thời gian

Di sản dân ca hò khoan Lệ Thủy trên dòng thời gian

Baovannghe.vn - Từ bao đời nay, Hò khoan Lệ Thủy đã gắn bó mật thiết trong đời sống người dân Quảng Bình (cũ). Nó mang đậm bản sắc của những người sinh ra và lớn lên nơi cát trắng và đầy nắng gió này.
Một cái chớp mắt giữa nhân gian

Một cái chớp mắt giữa nhân gian

Baovannghe.vn - Trong văn chương thế giới, dạng tiểu thuyết về dòng họ (family saga) không nhiều. Nổi tiếng nhất phải kể đến tam bộ khúc Đất lành, Mấy người con trai Vương Long, Vương Nguyên (in ở Sài Gòn trước năm 1975, sau in lại dưới tên gọi Đất lành, Đời con, Li tán) đã mang lại cho Pearl Buck Nobel văn chương 1938.