Sáng tác

Chùm thơ của Thanh Thảo

THANH THẢO
Thơ 11:00 | 04/07/2024
Anh đi như tiếng chuông chùa bặt/ như vòng quay bỗng ngưng bờ xe nước/ như sáo diều mùa thu chợt khuất/ mây ngang chùa Thiên Ấn tiễn đưa anh
aa

KHI NGƯỜI LÍNH RA ĐI

Tưởng nhớ anh Khương Thế Hưng

Anh đi như tiếng chuông chùa bặt

như vòng quay bỗng ngưng bờ xe nước

như sáo diều mùa thu chợt khuất

mây ngang chùa Thiên Ấn tiễn đưa anh

nhập nhòa xa những trận đánh kinh hoàng

cơn gió bị thương ngất xỉu lưng chừng núi

đêm tập kích tiếng chuông chùa báo hiệu

vị sư già đêm ấy, giờ đâu ?

tất cả bỗng hóa thành mây trôi

tới lượt anh đám-mây-người-lính

trôi lang thang qua vùng xưa chiến trận

trôi bâng quơ trên dòng sông lơ đãng

nước sông lành như khúc nhạc Chàm Rông

đời một người lính nhẹ như không

mây trắng lắm ngày anh rũ áo

ra chiến trường ai biết ngày trở lại

mây lưng trời muôn thuở cũng mây thôi

em ngước nhìn anh phía mây trôi…

CHIẾC RỄ

Lăn lóc như đồ bỏ

ngấp nghé nhìn

cây trường sinh

tôi hàm chứa

không sòng phẳng

tôi hút những mặt trời dấu mặt

những tia nắng thoái hóa cột sống

những cơn gió kiệt sức

cứt giun

tôi kiên nhẫn luồn vào ẩm ướt

không nói năng

luồn bên dưới núi bê tông cốt thép

bên dưới thời hiện đại

nhiều lúc muốn hất tung những tòa nhà

xoắn vặn gồng mình đâm chọc

cuối cùng xì lên một đám cỏ

tôi dài ra phình to như bóng tối

nối mạng những gì khuất lấp

sống chung cặn bã

đi đến cùng những giấc mơ

hút cái thèm nuôi cái khát

được chừng nào hay chừng đó

những xuyên sâu không nhằm khám phá

đơn giản

chỉ giải tỏa

thói quen và

cơn đói

VƯỜN NHÀ CÔ ĐẶC

Những quả ổi chín dần trong mắt má

buổi chiều lăn qua những đám mây

mắt má nhìn con mùi ổi thơm phảng phất

sau nhiều năm xa khuất

cây ổi nhà ta không còn

còn cây vú sữa

bao năm không ra quả

con về

ngồi bên thành giếng

vườn nhà ta cô đặc

tay con chạm mùi thơm ngọt

những quả ổi chín

từ hai mươi năm trước

tay con chạm

mong manh

mắt má nhìn con mắt lá

tím một miền xa lạ

NGÀY 12 THÁNG 3

Má sinh ra anh như một quyển sách

cũ dần theo năm tháng

mất một số trang

má gánh anh đầu non cuối bãi

chẳng ai mua quyển sách cũ

từ gánh chè chai

lại không còn đủ trang

anh thế thôi

như quyển sách ít người đọc

những con chữ lang thang dọc đường chè chai đồng nát

tới một ngày em tiếp bước má chúng mình

vẫn gánh chè chai

có quyển sách cũ

là anh

em đã thương yêu quyển sách cũ này

cho tới ngày

em phải rời xa gánh chè chai số phận

bỏ lại quyển sách cũ cô đơn

những con chữ mê man ghé lại bên đường

quyển sách cũ

yêu thương em mấy mươi năm

như cũ

ngày 12 tháng 3 năm nay

anh chỉ một mình

lật lại từng trang

ngày còn em bên cạnh

Thơ tự chọn: Thanh Thảo Người lính trong trường ca Thu Bồn và Thanh Thảo " Một nửa" thơ Thanh Thảo - Lời bình Hà Huy Hoàng Thơ Thanh Thảo
Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Ghi chép ngày ngôi đền cổ biến mất - Thơ Nguyễn Thúy Quỳnh

Baovannghe.vn- Sớm nay gió bấc xộc vào cửa buốt lạnh báo tin/ Ngôi đền cổ dưới chân những ngọn núi đầu rồng bỗng nhiên biến mất
“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

“Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam” tại tỉnh Khánh Hòa

Baovannghe.vn - Thứ trưởng Bộ VHTT&DL Tạ Quang Đông làm việc với UBND tỉnh Khánh Hòa về triển khai Đề án “Xây dựng, quảng bá thương hiệu quốc gia - Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam”.
Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Kẻ thắng cuộc trên lưng ngựa. Truyện ngắn của D.H Lawrence

Baovannghe.vn- Mỗi khi trong nhà lại dâng lên - không thành tiếng, mà thành cảm giác - lời thì thầm phải có thêm tiền, Paul leo lên lưng ngựa.
Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Chuyển mùa - Thơ Trần Hoàng Thiên Kim

Baovannghe.vn- Đêm trăng trong/ Bao bọc núi rừng âm u địa cầu cao ngất
Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Dù một phần nghìn tia hi vọng. Truyện ngắn của An Bình Minh

Baovannghe.vn - – Đ. má… Thôi! cho qua đi mày. - Nói rồi, anh Tư Cảnh thất vọng, phẩy tay. Tính anh Tư thế. Văng tục vậy chứ không chửi một ai, chẳng qua chỉ là lâu ngày thành thói quen hễ mở miệng là khởi đầu một tiếng đệm.