Multimedia

Thơ Nguyễn Quang Hưng

Đọc thơ 05:48 | 26/02/2023
Sông Hồng đi qua xứ Đoài Vác theo vùng trời vỡ rạn
aa

Gạch nối Sơn Tây

Sông Hồng đi qua xứ Đoài

Vác theo vùng trời vỡ rạn

Đường trung du mốc trắng

Xanh bãi bờ gọi niềm trai tráng

Đã cao lên cầu đường lớn

Nối mau những cách biệt hung tợn

Thăng Long, Vĩnh Phúc về nhanh Tam Nông

Sơn Tây áo mới giữa các làng xa

Nằm như giấc mơ tự vấn

Sơn Tây xen dài mấy phố cũ nhỏ

Tò mò quá thị xã một đời sống

Rắn rỏi tiếp đồng bằng với núi

Mỗi người những lớp người làm dấu nối

Có gì như hàng quán đang đông lên

Như nước hào thành đang vơi đi

Lăn tăn phản chiếu nắng loá

Hắt bóng Sơn Tây chuyển mình khô nỏ

Hắt bóng điều gì cho ai tìm thấy

Tiếng buổi trưa hanh hao

Tiếng chợ màu sắc những vòm cây

Hình như trên hè lan man còi xe

Vấn có người cầm chuỳ đứng đợi hổ.

Nhà thờ đang sửa

trước Noel

Chính vào lúc này đây bình minh bóng bẩy

Con nhận ra đứng trước Người lam lũ

Vừa là sơn lưới và khẩu trang trên da thịt

những người thợ

Đang sạm khô nứt nẻ mặt đường

Nứt nẻ âm thầm cả lòng tin mùa khó

Điều gì cần hơn trong biến dị này

Hơn là no hơn là hơi ấm

Biết làm sao được cả đến Người

Rất có thể ngày lần hồi chỉ đủ hai bữa

Tối ủ chăn sờn đâu đó vỉa hè

Hình như tối làm về muộn con lướt qua Người

Co ro góc thềm nhìn xa đâu đó

Con dâng Người được gì

Người cho con được gì

Mỗi phía mỗi gánh gồng cơm áo

Còn nhìn Người sửa sang như chưa xong câu nói

Như qua nghìn năm vẫn chuyến hành hương

Bỗng nhận thấy mơ hồ khung cửa

Mở chân trời bụi cuốn vô cùng

Đấy là bí mật sáng nay con có được

Người vẫn bước đi mệt mỏi bên mình.

Phố ta

Phố đẹp như là ta chưa biết hết

Tò mò đau xót như là không hiểu hết

Ôi phố huy hoàng tráng lệ gần xa

Ngượng mồm buột ra phố của ta

Một nét vữa đắp hoa

Bàn tay thợ nào còn lưu ở đấy

Rễ đa này rễ si này tuần rằm khói hương

những van những lạy

Mình đâu phải thánh thần người đời nhờ cậy

Tiếng chuông vang mỏng dần đi đâu đây

Ta nghe thì đoán mơ hồ như thế

Người vẽ truyền thần ngồi nguyên chỗ ấy

Mình như cái thằng vô công rồi nghề

Ta ở trọ hay là ta tìm về

Cúi mặt dăm năm nửa đời vênh váo

Mình cố vẽ vời trên mặt mình thôi

Lẳng lặng sống còn tự phố ngược xuôi

Chén rượu ngõ suông ai một mình ngồi

Rùa đi mất rồi có mang theo kiếm

Những chuyện như thế ai kể cho không

Hóa ra ta chẳng quen ai phố đông

Có cách nào làm thân được chăng

Mình quay theo phố mà văng khỏi phố

Thử ở vào đêm đang ngấm nơi này

Đi xem khi nào bắt đầu một ngày.

Nguồn Văn nghệ số 8/2023


Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Đại hội XIV của Đảng: Kết tinh ý chí, mở lối phát triển

Baovannghe.vn - Sau những ngày làm việc tận tâm, trí tuệ và trách nhiệm, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đã thành công rất tốt đẹp
Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Năm tháng giăng giăng đầy mặt nạ - Thơ Lê Nguyệt Minh

Baovannghe.vn- Loanh quanh khép vào ngày lặng ngắt/ Ngọc đã vướng vào thơm
Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Khi văn chương bắt mạch nỗi đau

Baovannghe.vn - Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Hai anh em người làng Điểu Khê: Những dòng chảy văn chương

Baovannghe.vn - Hai anh em người làng Điểu Khê, dù một người nằm lại nơi đất mẹ, một người trên đỉnh Ba Vì mây trắng bay, nhưng những trang văn, ý thơ của họ vẫn mãi là một phần tâm hồn của vùng quê sông La hiền hòa.
Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Đọc truyện: Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai

Baovannnghe.vn - Giọng đọc và hậu kỳ: Hà Phương; Đồ họa: Thùy Dương; Biên tập: Phạm Thị Hà